Khi thầy về nghỉ hưu








Bụi phấn xa rồi






Ngẩn ngơ chiều khi nắng vàng phai 
Thương nhớ ngày xưa chất ngất hồn 
Một mình thơ thẩn đi tìm lại 
Một thoáng hương xưa dưới mái trường 

Cho dẫu xa rồi vẫn nhớ thương, 
Nầy bàn ghế cũ, nầy hàng me 
Bảng đen nằm nhớ người bạn trẻ 
Bụi phấn xa rồi... gửi chút hương! 

Bạn cũ bây giờ xa tôi lắm 
Mỗi đứa một nơi cách biệt rồi! 
Cuộc đời cũng tựa như trang sách 
Thư viện mênh mông, nhớ mặt trời!!! 

Nước mắt bây giờ để nhớ ai??? 
Buồn cho năm tháng hững hờ xa 
Tìm đâu hình bóng còn vương lại? 
Tôi nhớ thầy tôi, nhớ... xót xa! 

Như còn đâu đây tiếng giảng bài 
Từng trang giáo án vẫn còn nguyên 
Cuộc đời cho dẫu về muôn nẻo 
Vẫn nhớ thầy ơi! Chẳng thể quên!!!
Sưu tầm

Nguời Thầy và tờ tiền cũ




Cuối cùng nó cũng đậu đại học. Người đầu tiên nó muốn thông báo tin quan trọng ấy không phải là ba hay mẹ nó mà là người thầy kính yêu của nó…
Nhà nó nghèo, lại đông anh em, quê nó cũng nghèo nên từ lâu chẳng có mấy ai dám nghĩ đến chuyện cho con vào đại học. Ba mẹ nó cũng vậy, phần vì quá nghèo, phần là vì nghĩ đến điều kiện của con mình “làm sao mà chọi với người ta”!… Thầy là người duy nhất ủng hộ nó, cho nó niềm tin rằng “mình có thể”.
Vui mừng chẳng được bao lâu, bao nhiêu lo lắng tràn về vây lấy nó… Năm năm trời, hàng trăm thứ tiền như bầy ong vo ve trong đầu nó.
Rồi thầy đến mang cho nó một lô sách, vở mà nó đoán là những bài học “nhân-lễ-nghĩa” của thầy, dúi vào tay nó một gói nhỏ mà thầy bảo là “bí kíp” rồi dặn chỉ lúc nào khó khăn nhất mới được mở ra. Nó đã không “cảnh giác” thừa.
Gói “bí kíp” mà lúc nhận từ tay thầy nó đã ngờ ngợ là một xấp những tờ tiền 10.000 đồng bọc trong hai lớp nilon cũ kỹ, những tờ tiền được vuốt phẳng phiu phần nhiều đã nhàu nát mà nó tin rằng thầy đã để dành từ lâu lắm! 900.000 đồng, nó cứ mân mê những đồng 10.000 đã cũ mà thèm một góc không có ai để khóc.
Đã hai năm kể từ cái ngày thầy lặn lội lên Sài Gòn thăm nó, dúi vào tay nó những đồng 10.000 nhọc nhằn rồi lại vội vã trở về. Sau đó thầy chuyển công tác. Hai năm, thỉnh thoảng nó vẫn nhận được những đồng 10.000 của thầy (lạ thay, lại vào những lúc tưởng chừng như nó bế tắc nhất!). Hai năm, nó vẫn chưa một lần về thăm thầy.
Trưa, mới đi học về, mẹ điện lên báo: “Thầy H. mất rồi!”. Nó chỉ lắp bắp hỏi được ba chữ: “Sao thầy mất?”, rồi sụp xuống khi mẹ cũng nghèn nghẹn ở đầu dây bên kia: “Thầy bệnh lâu rồi mà không ai biết. Ngày đưa thầy vào viện, bác sĩ chụp hình mới biết thầy đã hư hết lục phủ ngũ tạng rồi, chưa ai kịp đi thăm thì thầy đã…”.
Nó bỏ hết mọi sự leo lên xe đò. Trong cái nóng ban trưa hầm hập với cơn say xe mệt mỏi, nó thấy thầy hiền hậu đến bên nó, dúi vào đôi tay nóng hổi của nó những tờ 10.000 đồng lấp lánh… Đến bây giờ nó mới để ý thấy thầy đã xanh xao lắm, bàn tay tài hoa khéo léo ngày xưa đã gân guốc lên nhiều lắm… Nó chợt tỉnh, nước mắt lại lăn dài trên má, trái tim nó gào lên nức nở: “Thầy ơi… Sao không đợi con về?”.
Vì nó cứ đinh ninh: nếu đổi những đồng 10.000 kia thành thuốc, thầy sẽ sống cho đến khi nó kịp trở về…
Sưu tầm



Trường xưa








Lời thầy dạy thuở ấy




T
hầy dạy rằng trái tim không biết thứ tha là một trái tim đã chết, con người không biết tha thứ vẫn chỉ là gỗ đá mà thôi.
Gửi những người chèo đò mải miết giữa sông xưa.

Gửi thầy con, người mải miết chèo lái những dòng đời xuôi ngược…

Con còn nhớ rõ hình bóng thầy trên bục giảng năm ấy. Mái tóc pha hơi sương, chiếc cặp sách cũ, nụ cười hằn những vết chân chim đượm màu thời gian đã theo chúng con đi hết những năm tháng cuối của thưở học trò có lớn mà không có khôn…

Bụi phấn rơi rơi theo từng dòng thầy viết, rơi vào cả tâm hồn non nớt chúng con những bài học về cuộc đời.
Thuở ấy, chúng con nào biết làm người phải có lấy một ước mơ, dù giản dị, nhỏ nhoi hay cao sang to lớn. Chiếc bảng đen, từng trang giấy trắng, những lời giảng dạy của Thầy chính là đoạn đường dài dẫn chúng con với những ước mơ đầu tiên ấy!

Thưở ấy, chúng con nào biết cuộc đời chỉ có những bà tiên và ông bụt, rằng Lý Thông, mụ gì ghẻ, hay quỷ dữ chỉ có trong truyện mà thôi… Cuộc đời này vẫn luôn là bài một bài toán khó, mà đi hết cả quãng đường dài chúng ta mới nhận ra chẳng có lời giải nào tốt hơn ngoài hai từ “trải nghiệm”. 

Thầy dạy rằng bước vào đời chúng con cần có một đôi mắt sáng và một trái tim biết yêu thương, để đối tốt với những người ngay và tránh xa những toan tính, bon chen của những kẻ độc ác.

Thưở ấy, chúng con nào biết “tha thứ” là một động từ đẹp nhất chỉ sau “yêu”. Thầy dạy chúng con đừng quay lưng với những người đã nhận lỗi, đừng mang ngõ cụt đến cho những người đã biết mình sai, đừng nhẫn tâm với những người đã biết quay lại… Thầy dạy rằng trái tim không biết thứ tha là một trái tim đã chết, con người không biết tha thứ vẫn chỉ là gỗ đá mà thôi.

Thưở ấy, chúng con nào biết cậu bạn kia lấm lem bùn đất chỉ vì giúp ba cày thêm ruộng lúa, đâu biết cô bạn thỉnh thoảng ngủ gật trong lớp kia tối qua thức khuya trông em cho mẹ ốm, đâu biết cậu bạn bên cạnh mình có người thân bệnh nặng nên bỏ học thường xuyên…

Chúng con vẫn chỉ là những đứa trẻ ngây thơ nhìn cuộc đời bằng một ánh nhìn như vốn dĩ, mà vô tình lãng quên đi đằng sau nó có thể là cả một câu chuyện dài. 

Thầy dạy chúng con hãy biết để ý và chăm sóc đến những người xung quanh, hãy biết trân trọng những điều tưởng như rất bình thường nhưng vô cùng quý giá. Bởi có một ngày, yêu thương cũng có thể là quá muộn… khi mà hợt hời và vô tâm đã bỏ xa khoảng cách giữa những con người.

Thưở ấy, chúng con nào biết cuộc đời luôn là những vòng quanh. Những khúc gập, những quanh co, những thác ghềnh luôn là một phần không thể thiếu. Đừng mơ tưởng về cuộc đời là một đường thẳng… Nếu cuộc đời con không có những khúc ngoặt, hiển nhiên nó đã vô nghĩa đi rất nhiều rồi.

Thầy còn dạy chúng con phải biết ngẩng đầu trước thất bại, đừng dừng lại khi phía trước còn nhiều lắm những chông gai… Quá nửa cuộc đời con đã sống như lời thầy dạy, con lớn thêm một chút rồi, thầy ơi…
Dẫu đông dài, hạ trắng, nắng gắt hay mưa giông…
Những người chèo đò vẫn mải miết qua sông đưa khách…
Dẫu gió lạnh, đèn khuya, lưng áo mỏng…

Thầy tôi trăng hắt những đêm kia, vẫn mải miết chèo đời…
Sưu tầm

Thầy và chuyến đò xưa







Niềm tự hào







      Trong cuộc đời của mỗi con người, ngoài cha mẹ là những bậc sinh thành, Thầy Cô giáo cũng có công lao rất lớn. Đặc biệt, đối với những học sinh đang thời cắp sách tới trường như chúng em thì Thầy Cô giáo chính là những người cha, người mẹ thứ hai.

     Thầy Cô - hai chữ thiêng liêng mà chỉ có những học sinh đủ tư cách mới được phép gọi. Họ là những người đã dẫn dắt chúng em đi trên con đường đời của riêng mình, người chắp cánh ước mơ cho chúng em. Mọi người vẫn thường nói thầy cô là người lái đò cho học sinh. Khi một năm học kết thúc là chuyến đò cập bến. Có lẽ trong chuyến đò đó đã có biết bao điều thú vị. Thầy Cô dạy cho chúng em biết rằng trong cuộc sống có rất nhiều khó khăn,  thử thách nhưng cũng có vô vàn niềm vui và sự bất ngờ. Nhờ thầy, nhờ cô luôn tận tình điều khiển, lèo lái chuyến đò đó nên chúng em đã vượt qua tất cả những khó khăn, để rồi theo chuyến đò cập bến cảng kiến thức trong niềm vui, niềm không chỉ riêng của chúng em, mà còn của thầy cô nữa. Những gì thầy cô làm cho chúng em thiêng liêng, cao quí đâu kém những gì cha mẹ làm cho chúng em.

      Con người chắc hẳn ai cũng có thời cắp sách tới trường. Đó là khoảng thời gian đẹp nhất, thời của tuổi mộng mơ, của những ý tưởng vụt đến rồi vụt đi, của cả sự ngỗ nghịch. Chính thầy cô là những người thay đổi cuộc đời chúng em, uốn nắn chúng em từng chút một trên con đường học vấn. Từ khi chúng ta còn bi bô tập nói đã đã được đưa tới trường mẫu giáo để tập làm quen với trường lớp. Cũng chính tại đó, thầy cô đã dạy cho chúng ta biết thế nào là lễ nghĩa, là biết cách cư xử cho phải phép. Rồi từng ngày, chúng ta bước lên những bậc cao hơn của nấc thang kiến thức. Thầy cô luôn dõi theo chúng ta. Từ một con điểm tốt, một ý tưởng hay cho đến một sai phạm nhỏ, một lần không thuộc bài, thầy cô đều chú ý khen ngợi hoặc nhắc nhở. Thầy cô là những người thầm lặng đưa chúng em đến đỉnh cao của kiến thức, cho chúng em một tương lai tươi đẹp.  
       Chúng em luôn tự hào vì là học sinh của trường THPT số I Nghĩa Hành, tự hào không chỉ vì được học tập trong một môi trường tốt, mà còn vì chúng em đã được những thầy cô giáo giỏi tận tình dạy dỗ. Ở đây, thầy cô giáo không chỉ đơn thuần là một người thầy, người cô mà còn là người cha, người mẹ. Thầy cô sẵn sàng dành thời gian lắng nghe những thắc mắc, những tâm sự của chúng em. Thầy cô có thể tạo cho chúng em những trận cười sảng khoái trong giờ học khi chúng em cảm thấy căng thẳng. Thầy cô có thể kiên nhẫn lắng nghe và thông cảm với chúng em. Thầy cô khẽ cười và gật đầu khi chúng em cúi chào lễ phép. Phải chăng thầy cô đã luôn không cho phép mình được khóc mỗi khi học trò hư, để giữ lòng mãi cứng rắn dạy bảo chúng em. Tất cả, từ những gì nhỏ nhặt nhất đến những điều cao cả nhất chúng em đều coi trọng, vì đó là tình thương mênh mông như trời biển của thầy cô dành cho chúng em.
       Trên cuộc đời này, có biết bao tình cảm vô cùng thiêng liêng và sâu sắc. Tình mẫu tử, tình phụ tử, tình anh em và cả tình thầy trò. Mọi tình cảm đều có ý nghĩa khác nhau. Thầy cô đã cho chúng em hiểu thế nào là tình thầy trò, một tình thầy trò thực thụ. Chúng em sẽ mãi biết ơn thầy cô. Chúng em sẽ cố gắng dành tặng cho thầy cô những đóa hoa điểm mười chứa đựng sự biết ơn sâu sắc nhất của chúng em vào những ngày 20-11. Chúng em biết rằng tình cảm đó sẽ không bằng những gì thầy cô dành cho chúng em. Nhưng chúng em sẽ cố gắng làm cho thầy cô cảm thấy tự hào về chúng em,để thầy cô có thể mỉm cười mãn nguyện. Thầy cô ơi, thầy cô sẽ mãi là người dìu dắt chúng em trên đường đời. Chúng em sẽ luôn chăm chỉ học hành để không phụ lòng thầy cô. Xin hãy tin vào chúng em!
Ảnh: Chi đoàn 11B10


Nghề trồng cây






“Muốn sang thì bắt cầu kiều
Muốn con hay chữ thì yêu lấy thầy”

Vâng! Câu thơ thật đúng, nó như một lời nhắc nhở, dạy bảo mỗi một người học sinh chúng ta cần phải biết kính trọng và biết ơn thầy cô, những con người ngày đêm miệt mài trên những trang giáo án để đêm cái chữ đến với mỗi học sinh than yêu. Là một sinh ta cần phải trân trọng những gì mà ta đang được thừa hưởng từ công lao mà các thầy cô đã dày công tích lũy để truyền dạy cho chúng ta ngày nay. Nếu như cha mẹ sinh ta ra,vất vả, tần tảo sớm hôm nuôi ta khôn lớn. Thì thầy cô lại là người truyền dạy cho ta tri thức và cách làm người. Chính vì vậy mỗi học sinh chúng ta cần phải kính trọng và biết ơn thầy cô như người cha người mẹ thứ hai của mình. Lời khuyên đó đã trở thành truyền thống quý báu của đân tộc ta từ xưa đến nay. Nó đã ăn xâu vào lớp lớp người Việt Nam từ thế hệ này sang thế hệ khác.

Rồi ngôi nhà đầy ắp tình yêu thương của ba mẹ, để bước vào cánh cổng tri thức với vòng tay che chở, nâng đở của thầy cô. Không mang nặng đẻ đau chín tháng mười ngày, nhưng đối với thầy cô học trò là những đứa con ngây thơ, hồn nhiên nhất và họ phải dìu dắt, dạy dỗ và mang đến cho chúng ta một bến bờ tri thức thật vững chắc để chúng ta bước vào đời tự tin hơn bằng chính đôi chân của mình. Mong cho những học sinh thân yêu của mình khôn lớn, không ngại nắng mưa thầy cô vẫn hàng đêm ân cần miệt mài bên những trang giáo án, có khi họ phải thức trắng đêm và hiếm khi được một giấc ngủ cho ngon.

      Họ luôn thao thức, suy nghĩ tìm tòi và học hỏi những kiến thức mới mẻ mỗi khi bước lên bục giảng mang những kiến thức quý báu ấy truyền dạy cho chúng ta. Đúng như một nhà văn Trung Quốc đã từng nói :

      Thầy cô dạy ta những điều hay, lẽ phải, dạy ta biết yêu thương, biết trân trọng những giá trị trong cuộc sống. Khách đã đi rồi nhưng người lái đò thì vẫn ở đó, vẫn dõi theo sự trưởng thành của học sinh.


http://www.purificateur-deau.com/images/top-header1.png      Hôm nay đây, tôi đã là một nữ sinh trường trung học phổ thông vô cùng biết ơn thầy cô, người đã dạy dỗ tôi trưởng thành và bước những bước chấn vững vàng trên đường đời. Dù có đi xa nhưng hình ảnh ngôi trường và hình bóng thầy cô luôn in sâu trong tim tôi.




Những đứa trẻ







Một đứa trẻ lớn lên trong vòng tay và sự yêu thương của cha mẹ. Một người trưởng thành và tài giỏi từ sự dạy dỗ của thầy cô. Đúng vậy, sau công lao to lớn của bố mẹ mà ta không thể nào đếm được là công lao dạy dỗ của thầy cô. Đó là những người lái đò vẫn hằng ngày đưa chúng em đến với bến bờ của tương lai.

   Trong em và cũng như trong hầu hết các bạn học sinh khác, hình ảnh thầy cô là những người lái đò, học sinh chúng em là những hành khách sang sông và bến bờ tương lai. Tháng năm trôi qua, những người lái đò ấy vẫn tận tình với công việc chèo lái con đò đưa các hành khách cập bến.

 Trong học tập và lao động, một người muốn có thành công phải nhờ đến công lao dạy dỗ của thầy cô. Vì vậy mà câu nói “ Không thầy đố mày làm nên” ngắn gọn, hàm xúc, thắm nhuần tư tưởng của mỗi người chúng ta phải biết ơn đến thầy cô. Từng ngày, từng tháng, từng năm, thầy cô vẫn cứ lặn lội một quãng đường xa để mang kiến thức đến với chúng em thầy cô dạy chúng em cách làm người, kĩ năng sống, dạy chúng em biết yêu thương, biết chia sẻ,... Hơn nữa là có kiến thức quan trọng: biết tính toán, biết những điều mà thầy cô vật lí dạy về mạch điện,.. Để giúp chúng em vận dụng trong cuộc sống sau này. Và thầy cô dạy chúng em cách đứng dậy sau những lần vấp ngã, cách tồn tại trong cuộc sống phức tạp.



Thầy cô mở ra cho chúng em một tương lai tươi sáng.

Nhớ lại những ngày ấy và ngay cả bây giờ, khi là một học sinh phổ thông, hình ảnh người thầy tóc bạc phơ cầm viên phấn đứng trên bục giảng để giảng bài, tiếng nói của thầy thật ấm áp. Những nét chữ thầy viết ngày càng trở nên “ngoằn ngoèo” theo năm tháng, theo mái tóc của thầy. Những giọt mồ hôi trên trán và thấm đẫm sau lưng áo khiến chúng em nhớ đến những công sức thầy cô bỏ ra để đưa chúng em đến với bến bờ thành công này! Điều đó, người thầy, người cô như người cha, người mẹ của bao đứa trẻ Việt Nam

Vì vậy, nhân dịp ngày 20/11 – Ngày nhà giáo Việt Nam hằng năm là ngày mà “những đứa trẻ” bày tỏ lòng biết ơn đến các thầy cô giáo - những người dẫn dắt những đứa trẻ ngây ngô chập chững bước vào đời! Chúng em sẽ cố gắng học tập, phấn đẫu trở thành người có ích cho xã hội, cho đất nước, đế chứng minh rằng những đứa trẻ này đã không là trẻ con nữa – Chúng đã trưởng thành thật rồi!


“Những đứa trẻ cần được mài giũa…!?”